Văn luyện, vũ luyện và hoành luyện trong võ thuật truyền thống

Link: https://www. sohu. com/a/223418461_655783

Biên dịch: Mr. Nguyễn Hoàng Quân

Đạo công phòng trong vũ thuật truyền thống, tồn tại 03 loại phương pháp luyện tập là văn luyện pháp, vũ luyện pháp, hoành luyện pháp – “Tam luyện” .

Văn luyện pháp: tức chỉ luyện không, ngộ không, dụng không;

Vũ luyện pháp: luyện thực, vật thực, dụng thực;

Hoành luyện pháp: luyện hoành, hoành luyện, dụng hoành.

Ba loại phương pháp tu luyện khác nhau cuối cùng sẽ đạt được ba loại cảnh giới khác nhau.

Văn luyện pháp: là luyện pháp chính thống của quyền thuật. Văn là thể; vũ là dụng. Tự mình hiểu kình, đạt tới thần minh, là văn thành, sau giác kĩ, có thể dó dụng của vũ. Cùng thời gian, dày công tôi luyện thì có thể đạt tới cảnh giới công phu đỉnh cao.

Vũ luyện pháp: kích đả phách vật, có thể tốc thành dụng vũ sự, nhưng nếu không có công của vô văn thể thì công phu không thể đạt tới đỉnh cao.

Hoành luyện pháp: tuy có thể khắc chế địch, đạt được hiệu quả nhất thời, nhưng không phải là đạo lý của quyền thuật, cuối cùng khó thành chính quả.

Văn luyện pháp là tuân theo pháp tắc “Nhân pháp địa, địa pháp thiên, thiên pháp đạo, đạo pháp tự nhiên” trong Đạo đức kinh, nghiên cứu kĩ lưỡng lí luận quyền thuật, vận dụng vào quy luật biến hóa trong quyền thuật công phòng, nắm vững phương pháp luyện tập và chuẩn tắc vận dụng quyền thuật, đạo tu luyện công phu nội ngoại trong quyền thuật, lấy đó làm tông chỉ cho việc luyện tập của mình.

Khi luyện tập, đánh quyền với không khí, không có vật thực, toàn lấy ý cảnh làm yêu cầu chủ yếu nhất, cầu nội kình đích tự nhiên sinh thành cùng ngoại hình cơ thể tĩnh mà bất táo, nhu nhược vô cốt. Khi tiến hành huấn luyện chiêu pháp công phòng, trước mặt không có người mà ý cảnh tựa hữu nhân, giống như sách thủ phá chiêu, lấy tâm ý thể sát tự thân vận dụng kĩ xảo biến hóa.

Khi động thủ giác kĩ, nhìn đối thủ như vô nhân mà tri kì thế, phòng thủ sơ mật đích đáng không thể xâm phạm, công kích đối thủ mà không làm bị thương, khiến đối thủ công kích bất đắc cơ thế, vô pháp xuất chiêu hoàn chiêu. Đó là yếu chỉ công phu thượng thừa của môn quyền này.

Người luyện loại công phu này cần có ngộ tính tương đối cao. Khi đã nhập môn thượng đạo, thì có thể cả đời tập quyền không ngừng. Vận dụng quyền thuật công phòng biến hóa, có thể đạt tới diệu cảnh xuất thần nhập hóa .

Vũ luyện pháp: không tu luyện văn thể mà trực tu “vũ dụng”, lấy vật thực để thao luyện quyền pháp chiêu sổ, như đánh bao cát, kích mộc thung, thích ba đấu, hoặc mượn các khí vật như cây gỗ, tường gạch, cột điện…, lấy vật đó giả tưởng đánh đối thủ, luyện các pháp đả, thích, trửu, kháo, đặc điểm là tá vật mà tham trọng. Người tập loại quyền này, khi giác kĩ dụng chiêu sức mạng tương đối nặng (trọng), …

Trong huấn luyện, những người này không biết dùng pháp điều tức khí trầm đan, mà khí phù; không biết tiệm pháp, thường luyện tập đột kích; không hiểu pháp dược tẩy điều lí, do “phản tác dụng lực” khi đánh vật, truyền đạo từ bộ vị kích đả, (có thể) gây nên khí cơ trong tạng phủ ứ trệ, không thông sướng, khiến cơ năng sinh hóa của tạng phủ thất điều, thậm chí tạo thành ám thương, ảnh hưởng tới sức khỏe, phương pháp tập quyền này là “dưỡng hổ vi hoạn”, cần chú ý.

Hoành luyện pháp: là trong quá trình phát triển võ học, do các nguyên nhân lịch sử, một số người không hiểu chính xác đạo quyền thuật của Trung hoa mà sản sinh ra một loại phương pháp tập luyện. Đây là một đặc thù, (luyện ngạnh công) vượt quá khả năng chịu đựng của cơ thể con người bình thường, như dùng ngón tay chọc cát (sáp sa) lâu ngày ngón tay cứng như thiết thạch;

….

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *