Đạo đức kinh – Thái cực quyền lí pháp kinh điển (phần 1)

《道德经 》太极拳理法经典

Link: https://www.sohu.com/a/160357331_300612

Biên dịch: Mr. Nguyễn Hoàng Quân

Ảnh nguồn: internet

Đạo đức kinh Thái cực quyền lí pháp kinh điển

Tác giả tự ấu si mê vũ thuật,12 tuổi theo võ lâm thái đấu Vạn Lại Thanh lão sư cùng các Nội gia quyền danh gia tập luyện vũ thuật. 30 năm khổ luyện không ngừng, tôi tự cho là có chút thành tựu. Thế nhưng, gặp địch nhân thân cao lực đại, vẫn không thể địch. Là công lực không đủ? Mấy chục năm luyện không đạt hảo thân thủ, vấn đề tại đâu?

Để đạt được tinh hoa thuật, tôi đi khắp danh sơn đại xuyên, tầm phóng cao nhân. Ông trời có mắt, cuối cùng tôi gặp được kì nhân, được nghiên cứu Thái cực quyền đạo. Sau vài năm, tôi bái biệt ân sư quay về quê hương, ngày đêm khổ luyện, càng cảm thấy kĩ cao thâm mạc trắc. Luyện nhất nhật công, thâm nhất nhật kĩ, mới biết vũ thuật Trung hoa thần kì. Nó không tại lực đại thủ khoái, hoàn toàn khác với huấn luyện thể dục hiện đại. Thể dục là tăng cường bản năng, huấn luyện sức mạnh, tốc độ, kĩ xảo, thách thức cực hạn, tiêu hao thể năng, là phản quy luật tự nhiên. Mà Thái cực quyền là luyện tinh khí thần, là tinh túy văn hóa cổ Trung hoa.

Thái cực quyền lấy lão tử Đạo đức kinh làm kinh điển, lấy Vương Tông Nhạc Thái cực quyền luận làm quyền lí công pháp.

Muốn đắc thái cực, trước tiên cần lĩnh ngộ quyền lí công pháp. Đạo đức kinh chương 10 thuyết: “Tái doanh phách bão nhất, năng vô li hồ? Chuyên khí trí nhu, năng anh nhân hồ? Địch trừ huyền lãm, năng vô tỳ hồ?”

Doanh chỉ thân thể; Phách chỉ thần, bài trừ tạp niệm, hư tĩnh chuyên nhất; Khí chỉ ý niệm. Dụng ý niệm khiến lực khí hậu thiên và tập quán bản năng tùng tịnh,thân thể mới có thể nhu nhuyễn như đứa trẻ. Địch trừ huyền lãm tức bài trừ tư dục tạp niệm. Năng vô tỳ hồ, tuy bài trừ mọi tư dục tạp niệm, còn cần có công lí công pháp chính xác.

Đạo đức kinh chương 3: “Thị dĩ thánh nhân chi trì, hư kì tâm, thực kì phúc, nhược kì chí, nhược kì cốt”. Tức dụng tâm hư linh bình tĩnh, sử thượng thân bảo trì hư tĩnh, vậy mới có thể âm chuyển thành nhu. Thực kì phúc, tức khí trầm đan điền. Sử đan điền ổn cố, khí đằng nhiên, âm chuyển vi thực. Nhược kì chí, tức dụng ý dĩ nhược vi thượng, khí mới có thể thông sướng. Nhân nhân hậu thiên tập quán, dụng ý cường liệt sử thân thể cương ngạnh, ý chí tiên thiên tiềm năng bị che mờ, vô pháp phát huy dụng ý yếu nhược. Cường kì cốt, tức dụng thần bất khả cường, dĩ nhược thu liễm nhập cốt, mới có thể cố thủ thành cương. Cố hư kì tâm, thần năng tĩnh; thực kì phúc, ý khí nùng; nhược kì chí, hành khí sướng, cường kì cốt, nội kiên cương, hành quyền nhận.

Vương Tông Nhạc 《 Thái cực quyền luận 》 viết: “Thái cực giả, vô cực nhi sinh, âm dương chi mẫu dã. Động chi tắc phân, tĩnh chi tắc hợp.” Điểm minh thái cực sinh vu vô cực. Vô cực là thế nào? Vô cực giả là đem sức mạnh hậu thiên sản sinh ra tùng tịnh lại, bỏ thói quen, quay về ban đầu, như một đứa trẻ – là vô cực. Nhưng vô cực lại cần dựa vào âm dương mới có thể cầu đắc. Âm dương, này chỉ tiên thiên âm dương, tức thần và ý. “Động chi tắc phân, tĩnh chi tắc hợp”, tức thần thủ tại não, chú vào tổ khiếu, quán vào cốt cách, thanh tĩnh chí hư, tức hư linh đỉnh kình. Động chỉ hành công; phân là ý niệm và đại não phân li, tái trầm về đan điền. Hành trong thân thể tới tứ chi, là tĩnh hợp, tức khí trầm đan điền. Thần ý hỗ luyến, chí minh chí hoạt. Có thể luyện được các yêu cầu này của lí luận, sau đó đi tới đổng kình.

Người luyện công còn cần hiểu thái cực là gì. Thái cực tại nhân thể công năng và tổ thành thế nào. Thái cực là âm dương, âm trung hữu dương, dương trung hữu âm, tương hỗ đối lập, 04 phương diện tổ thành. Các phần còn cần về đúng vị trí, tổ thành một chỉnh thể, phân biệt như sau:

  1. nguyên thần ( hậu thiên chỉ có thể gọi là “Thần” );
  2. nguyên khí ( hậu thiên chỉ có thể gọi là “Ý niệm” )
  3. nội kình ( hậu thiên chỉ có “Lực” );
  4. thân thể vô cực (thân thể hậu thiên là cương ngạnh bản chuyết).

04 phương diện quy về vị trí; nguyên thần quy cốt > thu liễm nhập cốt.

Nguyên khí trầm đan điền, hành trong thân thể tới tứ chi;

Nội khí do nguyên khí thôi vận. Tái vận hành thân thể vô cực vận động, thái cực thủy động.

  • Vô cực thân thể vi dương,
  • nội kình vi âm,
  • nguyên thần vi dương trung âm,
  • nguyên khí vi âm trung dương.

Như vậy, động trung hữu tĩnh, tĩnh trung hữu động, động tĩnh kết hợp, mới có thể âm dương tương tể.

Âm dương trong Thái cực quyền, âm trung hữu dương, dương trung hữu âm, tại nhân thể cụ thể đại biểu cho cái gì, luyện thế nào?

Nguyên thần: dương trung âm. Thần là lĩnh đạo của khí, khí là mẹ sinh ra nội kình, không có thần lĩnh đạo, khí không có chỗ dựa, tất sẽ tán mạn. Nội kình không có mẹ (sinh mẫu), tất sẽ lực kiệt thân bì. Dụng thần khí trong quyền, thủ thần khí có thể đủ thông thân. Thần không trấn tĩnh không thể thanh, nhập cốt hài thành cương. Dụng thần dĩ nhược chí hư, thanh tĩnh cố thủ, mới có thể thành nguyên thần. Nguyên thần liễm nhập cốt hài, nên thủ thành cương, tức nội cương; vô cực tại ngoại, chí nhu tắc hoạt, tới ngoại nhu. Giá dạng dụng kình, mới có thể ngoại nhu nội cương, nội ngoại cương nhu mới có thể tương tể. Nguyên thần tại thượng, tàng thần phủ, thanh tĩnh chí hư, xuất linh cảm, thì thần minh; dụng quyền bất minh, là manh (mù) quyền vậy.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *