gửi bởi NgoKhong vào ngày Thứ 2 Tháng 1 11, 2010 11:29 am
Ngày thư sáu 01/01/2010, trách nhiệm người con, nguời cha , đưa cả bầu đoàn thê tử về quê ăn Tết tây vói ông bà. Trời mưa lắc rắc, xám xịt. Cảnh buồn nhưng người lại vui vui, cả tháng rồi công việc căng thẳng nay lãnh đạo vợ con về quê, vợ con loanh quanh bên mình kể cũng thấy oai phết vì ít ra còn hơn được 3 đứa: vợ + 2 con. Nhiều lúc ngẫm thấy đời thàng đàn ông khổ thật, để có được cảm giác oai oai đó mà còng lưng vất vả bon chen với dòng đời xuôi ngược - hay đây cũng là một qui luật khách quan nợ đồng lần như các cụ bảo - không biết có phù hợp với yếu lĩnh nào của TCQ không. Thế mới thấy ngày xưa Vua có cả một đống nịnh thần cũng đúng, mình mới chỉ làm vua ko ngai 1 chút ở đất nước kể cả mình mới có 4 mống mà cũng thấy oai, vợ thì anh ơi anh có mỏi không để nghỉ, hút thuốc đi để lái xe đỡ buồn ngủ hay làm tí cafe nhé, con thì bố ơi bố đổi đĩa cho con vì đia CD này có Kimboo, con yêu bố nhất, đứa khác thì gào bố lái xe giỏi nhất dừng lại mua kẹo cao su cho con. Nếu mà có Gián nghị đại phu thì ông ấy sẽ bảo lái xe giỏi nhất không liên quan gì đến kẹo cao su...cho vợ đi chơi không liên quan gì đến cafe...Về đến nhà mình lại trở thành công dân hạng ba vợ con nó không cho bỏ phiếu.
Sau 02 h 30' về đến quê, trời vẫn mưa nhẹ , cảnh làng xóm lo bữa tươi cho con cháu tụ tập kể cũng vui. Nếu không có vụ đó chắc cuộc sống bớt đi nhiều ý nghĩa. Thế mới thấy mấy ông Tầu nói trong mục phong thủy cũng có vẻ đúng " nhà có ấm cúng hay không là ở cái bếp" nên thêm một tí là mấy ông Tầu hay phong kiến nên không đề cập đến người phụ nữ còn chúng ta đứng trên quan điểm duy vật biện chứng khách quan khoa học mà nói phải thêm vào câu đó cho nó đủ là " nhà có ấm cúng hay không là ở cái bếp và người Phụ nữ đứng bếp ".
Ngày thứ bẩy 02/01/2010, chẳng hiểu sao nhậu tưng bừng như vậy cả chiều hôm qua mà sáng nay vẫn dạy sớm ra đồng tập tí cho nó máu. ôi sao con người lạ kỳ thế, lúc thì "thanh cao" đọc thơ , hát xẩm, lúc nghiên cứu Lão tử, Khổng tử, Osho, Kritsamuti ... hết Thế giới phẳng đến Chiến tranh tiền tệ.. hết Ha Index đến Vn index .. lúc thì " không đuọc thanh cao lắm" như lúc còng lưng kiếm tiền đói phó với đời, khoái cảm khi đựoc ăn bát tiết canh giữa làng quê, nghe con gà chọi thua đấu kếu quang quác khi bị cắt tiết cho vào nồi làm món nhậu cho mấy ông chủ thua cuộc... mùi ruộng , mùi đất , mùi vừon, mùi khói rơm.. Sáng thứ bẩy mồng 2 Tết đứng giữa dồng trạm trang, bao nhiêu tiết canh, rượu, thịt hôm qua biến đi đâu hết chỉ còn sự tĩnh lặng, trong lành và hơi cô đơn.. Thế mới hiểu bỏ dao đồ tể là có thể có lòng bồ tát được giống như trong truyện Tây du ký có cô yêu tinh bị Đừong tăng giáo hóa ngộ ra hỏi làm thế nào để được giải nghiệp , Đừong tăng bảo cần tấm lòng, cô yêu tinh móc luôn bộ lòng ra dâng ngài rồi chết. Khi đến đất phật Đừong tăng thấy cô yêu tinh đã được đứng sau đức phật rồi.
Ngày chủ nhật, 03/10/2010, mặc dù đêm qua vẫn " ko đựoc thanh cao lắm" tức là vẫn rượu thịt nhưng sang nay vẫn dạy sơm , hôm nay thì ra Đình tập. Đình làng vừa đươc nhà nước cấp mấy tỷ để trùng tu, làm lại mới bằng sắt thép xi măng sơn nâu cho trông xa giống gỗ. Chăc kinh phí lớn nên gian trầu trước làm to hơn cũ nên về mặt kiến trúc nó nuốt luôn các gian chính phía sau. Thế mới thấy không phải cứ có tiền mà đã là biết giữ văn hoá. Được cái sân đình lát lại rộng và sạch, các cụ giữ cận thận nên không có trâu bò vào. Thao quyền xong lại thấy bừng bừng khí thế như Quách Tỉnh uống được máu rắn của Lương Tử ông.. thế là trưa lại có thể nhậu rồi mới lái xe về Hà nội rồi.