Ba bể là tên một cái hồ, nằm đâu đó ở Bắc cạn. Bắc cạn là một tỉnh đâu đó ở phía Bắc nước Việt nam. Kiến thức về Ba bể của người viết chỉ có vậy. Âu cũng là cái sự dốt, hậu quả của cái sự lười, thích trốn học lang thang.
Nhưng thời internet, google bảo:
“Ba Bể là một hồ nước ngọt ở Bắc Kạn, Việt Nam. Nó là một trong một trăm hồ nước ngọt lớn nhất thế giới và nằm trong vườn quốc gia Ba Bể.[cần dẫn nguồn] Hồ được hình thành từ cách đây hơn 200 triệu năm. Cuộc kiến tạo lục địa Đông Nam Á cuối kỷ Camri, đã đưa một khối nước khổng lồ với chiều rộng xấp xỉ 5 triệu m2 và chiều dầy hơn 30m lên lưng chừng vùng núi đá vôi, tạo ra hồ Ba Bể. Ba nhánh của hồ thông nhau được gọi tên là Pé Lầm, Pé Lù và Pé Lèng.
Giá trị lớn nhất của Hồ Ba Bể là cảnh quan địa chất độc đáo, giá trị nổi bật về địa chất địa mạo và giá trị to lớn về đa dạng sinh học. Đây là hồ nước ngọt thiên nhiên lớn nhất Việt Nam.
Năm 1995, Hồ Ba Bể đã được Hội nghị Hồ nước ngọt thế giới, tổ chức tại Mỹ, công nhận là một trong 20 hồ nước ngọt đặc biệt của thế giới cần được bảo vệ. Cuối năm 2004, Vườn quốc gia Ba Bể được công nhận là Vườn di sản ASEAN.”
Chuyến đi tham quan Ba bể nằm trong khuôn khổ trương trình giao lưu, hợp tác giữa CLB Thái cực quyền và CLB Vĩnh xuân Ngô gia Hoàng pháp.
Nhà tổ chức: Vĩnh xuân Ngô gia Hoàng pháp.
Mục đích: vui là chính, chơi là chủ yếu, giao lưu là cốt lõi.
Kinh phí: do các thành viên đóng góp.
Thời gian: 22/11/2009 đến 23/11/2009.
Thới gian khởi hành là 5h30, nhưng Ban tổ chức (BTC) yêu cầu có mặt lúc 5h.
Dậy lúc 3h30, warm-up 1 tí. Trời rét đậm, quần áo ba lô sẵn sàng. 4h45 được 1 anh bạn đam mê Vĩnh xuân (VX) đến đón, đưa ra điểm tập kết - cổng sân Quần ngựa.
Mọi người dần đến đông đủ. Nhưng thiếu nhân vật chính: sifu. Lý do: tưởng học trò sẽ đến đón, nên chờ. Đám học trò trai trẻ có vẻ không nhận ra.
Quân số 29 người,
Phương tiện: xe 45 chỗ - rộng thoải mái.
Suất ăn sáng trên xe: 1 chai nước, 1 gói xôi + chả.
Chuyến xe êm ả, vui vẻ, dù phải vòng vèo tìm đường đôi chút.
Cuối cùng, xe đến là 1 cái cổng lớn, có biển: Khu du lịch Ba bể. Cạnh cổng là quầy bán vé du lịch. Nộp tiền rồi đi qua. Đơn giản thế thôi. Xe chạy thêm 1 đoạn đường, tới 1 cái hồ, xung quanh là núi, có bến đò nhỏ, vài ba cái cây, dăm người bán hàng vặt... đây là Ba bể. Tưởng chỉ có vậy, nhưng không, cả đoàn lại lên 2 chiếc đò qua bên kia hồ. Ngồi trên mặt nước thật mát mẻ, dễ chịu. Cảm giác lắc lư, chòng chành rất thư dãn, thú vị, đặc biệt với những ai thích thả lỏng… Nhưng hình như ít ai để ý! Từ bến đò, cuốc bộ thêm 1 thôi đường nữa là tới nơi. Đoạn đường chỉ chừng vài trăm mét đã thấy lạ: mấy chú gà gô lang thang bên đường, chị gà mái ấp trứng trong vườn, chó đen… Cái anh tỉnh thành kể cũng lạ, chỉ mấy chuyện vớ vẩn như vậy mà đã thấy khoan khoái, thích thú.
Hơn 1h trưa. Cả đoàn đi tới 1 ngôi nhà sàn, có cây hoa giấy mầu đỏ mọc đầu hồi, duyên dáng và kín đáo lạ - đén nơi. Kiến trúc của người Mường khá hấp dẫn. Tầng 1 xây gạch, tầng 2 bằng gỗ, mái ngói. Dáng mảnh dẻ nhưng chắc chắn…
1h 30’ ăn trưa. Thức ăn có vẻ đơn gian, nhưng ngon - bí quyết: thức ăn tự nhiên, không công nghiệp. Ngon nhất là ớt chỉ thiên, cay xè, thơm hăng. Đám thanh niên vui vẻ, hết 5 lít rượu. Thế là hết sạch cơ số rượu mang theo, phải đặt chủ nhà mua rượu ngô. Mấy anh già thì chỉ nhâm nhi chút ít gọi là.
Đám thanh niên có sáng kiến: nướng lợn đêm! Một sáng kiến lớn!
Sau bữa ăn, có lẽ nhiều người mệt. Ngủ trưa khá say sưa.
Ngủ dậy, đám thanh niên rủ nhau ra sân đá bóng. Sân cỏ phẳng, có cột gôn đàng hoàng. Mỗi quả 100 ngàn. Cá độ vậy nên đá rất hăng, cãi nhau chí chóe. Đội sifu thua 4-0 nên độ chỉ là vui!. Không ở đâu có công bằng cả, dù là VX! Ấy cũng là Thất đáo - một bí môn của VQ quyền.
Mấy anh chị không đá bóng thì ra một góc giao lưu VX, tập TCQ.
Vài con trâu ăn no, được lùa về chuồng. Trên đường đi, chúng đuổi theo 1 người phụ nữ cắp bó lá ngô, nhảy cỡn lên đòi ăn. Vài con cò bay xa xa, sương xuống, núi mờ dần... cảnh miền quê đẹp, buồn và nghèo. Phải chăng có gì đó không ổn, khi ta thấy cái đẹp trong sự buồn bã, nghèo khó???
Chiều muộn, từ sân bóng về, mấy tay thanh niên hè nhau làm chú lợn chừng 12kg mà chủ nhà đã mua giúp từ chiều. Tay này làm lợn, tay kia làm lòng, lại có tay đi hái lá móc mật, mấy chú nhóc phụ giúp, í ới gọi, sai bảo, mắng nhau ì xèo.
Trước sân, mấy tay rỗi việc thì quay tay, đu đẩy, trường côn… tiếng sifu giảng giải kỹ thuật, rồi thị phạm, rồi đệ tử í oái kêu đau… cười nói, bàn luận xôn xao một góc hồ Ba bề… Có lẽ đây là lần đầu tiên Ba bể biết tới VX.


