Chuyện xưa Nội gia quyền – 3

Chuyện xưa Nội gia quyền (ngũ)

Nguồn: Internet

Biên dịch: Mr. Nguyễn Hoàng Quân

Tôn Lộc Đường ngôi sao sáng của võ học Trung hoa

Doanh Nhânkể:

Tôn Lộc Đường tiên sinh độc bộ võ lâm 50 năm, bình sinh chưa từng gặp địch thủ. Đó là định luận đương thời. Dụng lời của Lý Ngọc Lâm: Hình ý quyền chủ yếu là dựa vào ba nhân vật trụ cột, gồm: Quách Vân Thâm, Lý Tồn Nghĩa, Tôn Lộc Đường. Bát quái quyền từ Đổng Hải Xuyên về sau chủ yếu dựa vào ba nhân vật Trình Đình Hoa, Duẫn Phúc và Tôn Lộc Đường, mới đứng vững được trong võ lâm. Với Thái cực, trước khi Trần Vi Minh lan truyền rộng rãi, phạm vi truyền bá không rộng. Tôn gia Thái cực không dễ dãi truyền, không nghe nói có ai chỉ luyện Tôn thị Thái cực quyền mà không luyện Hình ý, Bát quái. Tôn thị quyền tất nhiên bao gồm Tôn thị Hình ý Bát quái Thái cực tam gia. Tôi không phải là người luyện Tôn thị quyền, không thể nói sâu.

Khi Tôn tiên sinh còn trẻ, nghe nói ở đâu có người có công phu, không quản đối phương bối phận lớn nhỏ, Tôn tiên sinh nhất định tìm đối phương tỉ thí, phân cao thấp. Quanh vùng Bảo định, Bắc kinh, Thiên tân bị ông ta đánh có tới 5-60, thêm nam bắc ước tính tới hàng trăm. Về sau, Tôn tiên sinh danh khí vượt qua mọi người, nhưng vô cùng khiêm tốn. Do Tôn tiên sinh thành danh rất sớm, mọi người thường chỉ biết sự việc Tôn tiên sinh đãi nhân tiếp vật sau khi thành danh. Nhưng ngược lại, sự việc khi Tôn tiên sinh còn trẻ, hữu ý hay vô ý bị quên đi.

Đan Đao kể:

Năm 1934, “Kinh báo” đã bình giới “Tôn Lộc Đường tiên sinh là danh thủ duy nhất trong giới Thái cực quyền giới nước ta” chứng minh chư gia tông sư đương thời Trần, Dương, Ngô, Võ không thể cùng Tôn tiên sinh tề danh. Hứa Võ Sinh nói về Tôn tiên sinh: “Nam bắc quyền gia không ai bằng.” Cho thấy đương thời Thượng Vân Tường cũng không bằng Tôn tiên sinh. Sau giải phóng, Tôn Tồn Chu không xuất sơn, Tôn Kiếm Vân cực khiêm tốn. Một số người, bao gồm Đường Hào, Cố Lưu Hinh… lợi dụng Tôn môn khiêm hư, không kiêng dè tuyên truyền các quyền phái khác, hữu ý hay vô ý hạ thấp thành tựu của Tôn thị quyền. Tạo thành các môn phái khác tựa hồ ngang bằng về kỹ – lý. Tôi từng trải qua nhiều loại quyền phái, theo hiểu biết của tôi, bình giới của Đồng Húc Đông tiên sinh cơ bản là khách quan, hợp lý. Từ giải phóng đến nay, việc bình giới một số nhân vật lịch sử không thỏa đáng. Chính vì vậy, Đồng Húc Đông tiên sinh đã có bài viết, sửa đổi tận gốc, lập lại trật tự.

Cố Kiên kể:

Công phu củaTôn Lộc Đường tiên sinh xác thực như truyền thuyết, cao vô cùng, thời Dân quốc là quyền gia có thực lực nhất, tiếc rằng sau khi người con trai của ông ta là Tồn Chu mất, võ học của ông ta không có ai kế thừa, Tôn gia võ học cơ bản đã thất truyền!

Bao Bất Đồng kể:

Hậu nhân không đạt tới trình độ võ học của Tôn tiên sinh vì hai nguyên nhân: nhất, hoàn cảnh xã hội ông thay đổi, năm 1900 Trình Đình Hoa tiên sinh chết bởi súng của Bát quốc liên quân đã gây chấn động cho mọi người. Tôn tiên sinh về sau dạy học trọng công dụng giáo hóa của quyền thuật. Nhị, Tôn tiên sinh có thể đạt tới thành tựu như vậy, là vì ông ta chăm chỉ và thiện ngộ. Xem “Quyền ý thuật chân” sẽ thấy ông ta đã được bao nhiêu tiền bối giáo hối, thuyết nguyên tắc: thuật chân chính là thuật mà vô ý. Ngoài được tiền bối chỉ đạo, ông ta còn được rất nhiều bằng hữu giúp đỡ. Ông ta liên tục nghiên cứu không ngừng, đã tinh thông Hình ý, Bát quái, ông ta còn muốn nghiên cứu Thái cực quyền, muốn cùn g Dương Trừng Phủ hoán nghệ, nhưng Dương bảo thủ, nói rằng ai giữ đạo nấy. Sau, có cơ hội học Thái cực với Hác Vi Chân. Có thể nói, có tinh thần đó trong hành nghiệp, thì sẽ có thành tựu lớn. Tôn Tồn Chu từng khuyên đồng môn, hỏi Tôn tiên sinh có quyết khiếu gì, Tôn tiên sinh nói : tôi nghĩ anh hiểu quyền rồi, xem lại vẫn chưa hiểu. Ý là quyền thuật không có quyết khiếu gì, chỉ là một chữ luyện. Tôn tiên sinh xử sự rất cẩn thận, cho rằng tăng, đạo, nữ tử, tiểu nhi khí thuần, không tùy tiện va chạm. Trong tiền, ẩn hiệp, cao thủ rất nhiều, Đổng Hải Xuyên là ai? Công phu của ông ta không thấp. Đỗ Tâm Võ bất xuất sơn, ai biết?

Tinh võ môn tự  thuật:

Về việc bình giới “Tôn Lộc Đường tiên sinh võ công độc bộ đương thời, siêu việt tiền đại”, không phải là hậu nhân Tôn môn tâng bốc, mà là bình giới thực sự cầu thị của lịch sử đối với Tôn Lộc Đường tiên sinh. Như trưởng ban biên thẩm của Trung ương Quốc thuật Khương Dung Tiều tiên sinh tại “Đương đại võ hiệp kỳ nhân truyền — cận 50 niên quốc thuật gia chưởng cố” xuất  bản năm 1933, bình giới về Tôn Lộc Đường tiên sinh như sau: “Không chỉ Bát quái chưởng của Tôn Lộc Đường người cùng thời theo không  kịp, ngay cả Hình ý quyền cũng hết sức kỳ diệu. Đao thương kiếm kích của ông ta đều cao diệu hơn người, cho nên nổi danh nam bắc, gần như áp đảo một số lão tiền bối, nên mọi người gọi ông ta la “Vạn năng thủ”, có thể gọi là anh hùng cái thế.” Nên biết, Khương Dung Tiều là đệ tử của Trương Triệu Đông, đương thời rất nhiều lão tiền bối và đồng đạo còn tại thế, một số còn là cộng sự của Khương Dung Tiều. Khương Dung Tiều tiên sinh thân phận là trưởng ban biên thẩm của Trung ương Quốc thuật quán thì không thể hồ đồ tâng bốc. Khương Dung Tiều không bắt buộc phải xưng tụng Tôn Lộc Đường tiên sinh. Do vậy, bình giới của Khương Dung Tiều về Tôn Lộc Đường tiên sinh là phản ánh khách quan về vị thế của Tôn Lộc Đường tiên sinh trong võ lâm đương thời. Thế thì, “Cái thế anh hào” không phải là độc bộ nhất nhân sao !? “Áp đảo một số lão tiền bối” không phải là siêu việt tiền đại sao !? Không phải làTôn môn hậu nhân thổi phồng. Ngoài ra, 28/1/1934 Đại công báo bình giới tài nghệ võ học của Tôn Lộc Đường tiên sinh khiến “hải nội tinh kỹ nghệ giả giai vọng phong khuynh đảo.”

skate bình thuật:

Dương Lộ Thiền, Đổng Hải Xuyên, Lý Lạc Năng từng người đã luyện Thái cực, Bát quái, Hình ý tới cảnh giới cao nhất, thế mà Tôn tiên sinh luyện tam quyền đến tuyệt đỉnh, khiến không ai không thán phục, 1898 niên Trình Đình Hoa đệ tử tuân vấn trình tôn đích tu vi như hà, trình liên thuyết: thần hồ tai! Thần hồ tai! Tôn tiên sinh đúng là võ học thiên cổ kỳ nhân.

Chuyện xưa Nội gia quyền

Tôn Lộc Đường học tập Thái cực quyền

Thuần Dươngkể:

Khi Tôn Lộc Đường tiên gặp Hác Duy Trinh tiên sinh, công phu của Tôn tiên sinh hơn Hác Duy Trinh là sự thực. Người của”Tứ dân” đều biết. Thầy tôi là Ngô Tử Trân tiên sinh từng nói về việc này. Khi Hác Duy Trinh tiên sinh mới đến Bắc kinh, muốn nhờ ảnh hưởng của Bắc kinh thể dục nghiên cứu xã để phát triển Hác thức Thái cực quyền (sau giải phóng gọi là Võ thức Thái cực quyền), bởi vì Bắc kinh thể dục nghiên  cứu xã đương  thời là tổ chức chủ yếu dạy Thái cực quyền tại Bắc kinh, có sức ảnh hưởng nhất định. Xã trưởng là Hứa Võ Sinh. Hứa là đệ tử của Dương Kiện Hầu tiên sinh. Vậy nên, Hác tiên sinh lấy danh nghĩa thăm đồng hương, tìm hặp Dương Kiện Hầu, hi vọng có thể truyền bá, mở rộng Thái cực quyền của ông ta tại Thể dục xã. Nhưng Dương Kiện Hầu lạnh nhạt. Do đó, Hứa Võ Sinh không dám lưu Hác Duy Trinh tại Thể dục xã. Nhưng Hứa Võ Sinh cảm thấy  công phu của Hác Duy Trinh xác thực là tốt, sau đó giới thiệu Hác Duy Trinh đến “Tứ dân võ thuật xã”.

“Tứ dân võ thuật xã” tuy lấy Hình ý quyền làm chủ, nhưng cũng dạy Bát quái, Thái cực, Thông bối… Đặng Vân Phong tiên sinh thỉnh Hác Duy Trinh đi xe kéo tay đến tửu quán ăn cơm. Khi xuống xe, Hác Duy Trinh muốn trả tiền xe, Đặng tiên sinh vội dùng tay ngăn lại, nào ngờ Hác tiên sinh tá lực, tay của Đặng tiên sinh duỗi ra nhất thời không thể thu lại. Mới biết Hác tiên sinh công phu không tầm thường. Cơm xong tiễn Hác tiên sinh, Đặng tiên sinh liền tới nhà Tôn tiên sinh, kể với Tôn tiên sinh rằng đã gặp một vị hảo thủ, đồng thời mời Tôn tiên sinh ngày hôm sau đến “Tứ dân” gặp Hác tiên sinh. Hôm sau, Tôn Hác gặp mặt, quý mến lẫn nhau, tâm đầu ý hợp. Khi hai người đáp thủ, nào ngờ vừa đáp thủ, Tôn tiên sinh liền ném Hác tiên sinh đi. Hác Duy Trinh đại kinh thất sắc, Tôn tiên sinh vội nói: “Đó là theo thuyết pháp của ông về tẩu kình.” Coi như Hác tiên sinh đã vẽ đường cho hươu chạy. Hác Duy Trinh thất kinh nói: “Thật lạ, làm sao chỉ vài câu, ông đã thắng công phu mấy chục năm của tôi.” Hác tiên sinh đã biết công phu của Tôn tiên sinh trên mình. Cho nên sau đó không đến “Tứ dân” nữa. Nghe nói đến Thiên tân Võ sĩ hội vài ngày, sau đó quay về Bắc kinh và mắc bệnh. Khi Tôn tiên sinh thấy Hác Duy Trinh không đến “Tứ dân”, rất hối hận vì nhất thời hứng khởi mà thắng Hác tiên sinh. Khi đó, Tôn tiên sinh đang nghiên cứu vấn đề hợp nhất quyền thuật. Nghe nói Hác Duy Trinh đang ốm tại kinh thành, liền đón Hác về nhà chữa bệnh. Hác tiên sinh cảm ơn đó, không biết báo đáp bằng gì, liền mang những tâm đắc sâu xa trong nghiên cứu Thái cực quyền của mình nói với Tôn tiên sinh, giúp Tôn tiên sinh nghiên cứu hợp nhất nội gia quyền thuật. Do đó, việc Tôn tiên sinh có thể hợp nhất Hình ý, Bát quái và Thái cực quyền, cũng có công lao của Hác tiên sinh. Đồng Húc Đông tiên sinh, trong tạp chí ”Võ lâm’’số 9,  giới thiệu quan hệ của Tôn Hác cơ bản là phù hợp thực tế lịch sử.

Có người cho rằng, nếu đối phương không đánh được tôi, tôi tất không cần học đối phương. Cánh nghĩ này quá ấu trĩ, là biểu hiện của tâm tính không thành thực, cũng không hợp với hiện thực. Rất nhiều đệ tử khi đến với tôi, đã từng có thành tích tốt trong thi đấu tán đả toàn quốc rồi. Nếu luận về thực lực kỹ kích họ tuyệt đối trên tôi, nhưng họ vẫn muốn bái tôi làm thầy. Mục đích là học tập kỹ thuật phát lực ưu việt của Hình ý quyền. Hạ Bá Hoa tiên sinh, học trò của ông ta vừa nhập học, thì đã có thể đánh ông ta bầm dập. Nhưng vẫn thành tâm thành ý bái Hạ tiên sinh làm thầy học nghệ. Trước đây, những ví dụ như thế này rất nhiều. Không hiểu tại sao người hiện nay tâm tính biến thành nhỏ hẹp và ấu trĩ như vậy.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *