Quyền ý thuật chân 3 – Bát Quái Quyền học tiểu truyện

Bát Quái Quyền học tiểu truyện

  1. Đồng Hải Xuyên

Tiên sinh Đồng Hải Xuyên là người tỉnh Hà Bắc, huyện Văn An, thành Nam Chu, thôn Gia Cổ. Tiên sinh thích võ thuật, thường đi lại giang hồ và gặp được dị nhân truyền dạy võ công trong vòng ba năm; quyền thuật, kiếm thuật và các loại binh khí đạt tới tuyệt đỉnh. Khi quay về làm sai dịch ở vương phủ, nhiều người biết tiên sinh có khả năng đặc biệt và có nhiều người đến học quyền thuật. Môn quyền thuật đó có tên là Bát Quái, hình thức lấy số của Hà Đồ, Lạc Thư dẫn đạo thân thể, đều là lý luận của Tiên Thiên và Hậu Thiên Bát Quái. Dụng pháp thì “tám tám sáu mươi tư quái” (64 quái)  biến hóa vô cùng. Trong đồ hình Dịch Lý, tiên sinh chuyển động không thấy thân thể. Vì động tác đi đứng nằm ngồi của tiên sinh biến hóa thần diệu, người thường không thể lường được. Có lần, tiên sinh nhắm mắt ngồi tĩnh tọa ở nhà thì trời mưa to, bức tường cạnh nơi tiên sinh ngồi lắc lư, đến khi tường đổ, đệ tử hoảng hốt nhìn sang thì không thấy tiên sinh đâu, nào ngờ tiên sinh dù không mở mắt mà đã di chuyển sang chiếc ghế chỗ học trò, thân không một chút bụi bẩn. Có lần vào mùa thu, trời lạnh, tiên sinh nằm ngủ. Đệ tử thấy vậy, nhẹ nhàng kéo áo đắp cho tiên sinh, nào ngờ khi chạm vào thì chỉ thấy áo và giường. Tiên sinh ngồi trên cửa sổ hỏi: “Sao ngươi không nói, làm ta giật mình”. Linh cơ của tiên sinh đạt đến cảnh giới cực cao, không nghe, không nhìn mà có thể biết. Bởi vậy khi bị rơi vào chỗ nguy hiểm bất trắc, tiên sinh biến hóa thần diệu. Trung Dung viết: “Đạo tới chí thành thì có thể biết trước”, là ý này vậy. Năm ngoài tám mươi tuổi, tiên sinh ngồi rồi tạ thế. Đệ tử Doãn Phúc, Trình Đình Hoa… chôn cất và lập bia mộ tiên sinh ở ngoài cửa phía đông, cạnh cây tiêu và cây cầu mầu đỏ.

  •  Trình Đình Hoa

Tiên sinh Trình Đình Hoa là người huyện Thâm. Tiên sinh mở cửa hàng bán kính mắt ở Bắc Kinh. Tính yêu quyền thuật nhưng chưa được học môn võ nào. Sau nhờ người giới thiệu, bái Đông Hải Xuyên làm thầy, học Du Thân Bát Quái Liên Hoàn Chưởng. Sau khi được truyền thụ và luyện tập một số năm, tiên sinh đã đạt tới chỗ tinh vi của quyền thuật, nổi tiếng không ai không biết và được người đời gọi là “Trình Mắt Tinh”. Rất đông đồng đạo đến so tài, nhưng đều bị bại dưới tay tiên sinh, do đó mà bị ghen ghét. Một hôm, tiên sinh đi từ cổng về cửa hàng, ngang qua vườn hoa, tiên sinh nghe thấy có tiếng chân đuổi gấp đằng sau, quay lại nhìn, thấy một người cầm đao, mắt trợn ngược dữ dằn, nhằm đầu tiên sinh chém tới. Tiên sinh lập tức thu người lại bẩy tám thước, tránh được đường đao, rồi vòng ra sau đoạt đao và đá ngã đối phương. Tiên sinh ném đao xuống, không hỏi tên tuổi, chỉ bảo: “Này bạn, về nhà luyện thêm võ nghệ rồi có thể quay lại”. Lúc đó có một số người chứng kiến. Ở bắc Kinh, tiên sinh dạy rất đông môn sinh, trong đó có con trai là Hải Đình, có thể phát huy được cái tinh ảo của môn võ.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *