Luận quyền đạo và tu hành

论拳道与修行

Tác giả: Vương Khai Tuấn (王开俊13956909972)

Biên dịch: Mr. Nguyễn Hoàng Quân

Luận quyền đạo dữ tu hành

Vương Khai Tuấn

Nhất đại tông sư Vương Hương Trai tiên sinh tại “Đại thành quyền luận” chỉ rõ: sứ mệnh to lớn của quyền đạo là sửa đổi nhân tâm, đó chính là nhắc nhở chúng ta tập quyền cần chú trọng tu thân, tu tâm, mà không phải chỉ chuyên chú vào kĩ kích (chiến đấu). Vương Hương Trai tiên sinh còn chân thành khuyến cáo đệ tử: “Võ đức là một bộ phận của quyền, kẻ thất đức thì thất quyền, kẻ vô đức vô sỉ, người tu đức mới có thể tu thân luyện nghệ.” Do đó có thể thấy, tu luyện trong quyền đạo, kì thực là một loại tu hành, không chỉ là tu luyện công pháp, kĩ thuật, còn bao gồm tu thân, tu tâm, tu đức. Tu thân là chỉ tu dưỡng thân tâm, nỗ lực nâng cao trình độ hàm dưỡng tư tưởng, đạo đức của bản thân. Tu tâm chính là tu luyện tâm chí, tu dưỡng tâm tính. Quá trình tu tâm chính là quá trình loại bỏ mọi chấp trước, mà đạt đến viên mãn. Tu đức chính là tu dưỡng đức hành, học làm người. Khổng Tử thuyết: “Đức bất cô tất hữu lân”, phẩm đức tốt, làm người thành công, không thành công chỉ là tạm thời; phẩm đức kém, làm người thành công, thành công cũng là tạm thời. Làm người tu hành truy cầu chân đế của quyền đạo, chúng ta cần chú ý mấy phương diện:

Nhất, trừ bỏ dục vọng

“Vô dục tắc cương, hữu dục tất khổ”, tâm lí vô tư thiên địa khoan dung, “nhân đáo vô cầu phẩm tự cao”. Trâu bị xỏ thừng dắt mũi thì không được giải thoát, tâm bị vướng mắc vào dung tục thì không siêu thoát. Danh, lợi, dục là thừng, cám dỗ và vướng bận của trần thế đều là dây thừng, thừng dục vọng này chém không đứt, lí còn loạn, vì thế mất đi bình hòa, tâm thái bình thường. Sư huynh Mã Đông Sinh nói rất hay: “Chỉ cần bạn chịu được tịch mịch, chống được mê hoặc, giữ được nghèo khó, thì bạn sẽ luyện tốt Đại thành quyền” . Mã sư huynh nói chính là một loại tâm thái vô dục. Hữu dục mà không chấp trước vào dục, hữu cầu mà không câu nệ vào cầu, hữu duyên tức trụ vô duyên khứ, mặc cho gió mát thổi mây trắng. “Nhất niệm động thì đô thị hỏa, vạn duyên tịch xử tức vi xuân”, “An thiền vị tất tu sơn thủy, diệt khước tâm đầu hỏa tự lương” (đầu: ý niệm, ý nghĩ). Lão Tử trong “Đạo đức kinh” viết: “Cố hằng vô dục dã, dĩ quan kì diệu; hằng hữu dục dã, dĩ quan kì khiếu”. Trong Hán ngữ cổ, “ý” với “dục” vốn là tướng thông, như “Ý dục như hà?”, ý với dục liên dụng, đó là hiện tượng dị tự đồng vị trong Hán ngữ cổ. “Ngã dục thừa phong quy khứ”, tức “Ngã hữu thừa phong quy khứ chi ý”. Do đó, “dục” mà Lão Tử nói không chỉ là chỉ “dục vọng”, mà là chỉ “ý niệm”, “tạp niệm”. Hai câu trên của Lão Tử có thể gải thích: “Tức niệm, dĩ quan kì diệu; tồn niệm, dĩ quan kì khiếu”. Ý tứ cũng chính là “Vô dục quan diệu, hữu dục quan khiếu. “Hằng” có thể lí giải là “trì tục”, tức duy trì thời gian đủ dài. “Quan” là “thu thị thính nội” , “ý thủ”. “Diệu” chỉ “giác thụ”, tướng đương với “ý cảm”, “tự nhiên lực”. “Khiếu” là một “điểm”, cũng là chỉ “Đan điền” theo ý nghĩa truyền thống. “Đan điền” là một “điểm” trên thân thể, thân thể con người là một “điểm” của vũ trụ, toàn thân không đâu không phải đan điền, bởi vậy, “hữu dục” thời không cần thủ khiếu, mà là thu thị thính nội, ý chú toàn thân. Tóm lại, chỉ có loại trừ dục vọng, không bị danh lợi phiền lụy, vô tri vô dục, không bị chấp ý niệm, mới có thể thân tâm phóng tùng, tiến nhập cảnh giới hỗn nguyên khoát đại, không động vô ngã. Nhân tâm có hai, phàm tâm và thánh tâm. Thánh tâm là tâm thanh tĩnh vô vi, mà phàm tâm chính là tâm danh lợi, đầy dục vọng, tham lam và cừu hận. Có Đại thành môn nhân, khi có chút thể nhận, công lực sảo trường, liền duy ngã độc tôn, cuồng vọng tự đại, mục trung vô nhân, gièm pha sau lưng người khác, để đề cao bản thân. Cũng có Đại thành môn nhân, tự khoe chính tông, chân truyền, bí truyền, chê bai đồng môn, như vậy mất đi khẩu đức, chẳng qua vì tiền! Như vậy phàm tâm chưa hết, làm sao nói tới siêu phàm nhập thánh? Một ngọn đuốc có thể soi sáng một góc rừng, nhưng nếu như là người thích lên mặt dạy đời, khi tự mình không phải là ngọn đuốc, làm sao soi sáng cho người khác? Nếu muốn Phật môn hưng thịnh, tăng sao còn đánh tăng. “Tín khẩu để nhân, thử chân bất xỉ” (Vương Hương Trai “Đại thành quyền luận”), không đáng làm gương tốt! Đúng như tông sư giáo hối: “Quyền không chỉ ở việc học, mà quan trọng ở việc luyện tập, trong luyện tập cần chăm chỉ và kiên trì, công hiệu tại lĩnh ngộ, xuất chúng tại tâm khiêm nhường, cảnh giới cao đa số thâm ẩn, cho nên kẻ thâm tàng bất lộ lâu dài tất thành đại khí. Hư trương thanh thế, rêu rao khoác lác, chê người khen mình, đều do tâm cuồng khí táo, không phải chí khí của bậc thầy, những kẻ đó đa số ý cảnh tầm thường, thường thất bại, nói rằng con sâu làm rầu nồi canh. Tóm lại, lấy đức làm đầu, thì đạo rõ ràng, không bị mê đồ, hiểu được đạo lí, trong quyền không ngu nhân, thật thà không ngu dốt, người thành thật, người mộc mạc, người khiêm tốn, người thâm ẩn, người kính nhân đều là những người cực thông minh. Tự coi là thông minh, coi người khác là ngu nhân, lừa người khác là chân ngu, lâu dài tất tự hại, vĩnh viễn không thành. Cầu quyền chớ nên chỉ chuyên cầu kĩ, cầu thuật, cầu công, trước tiên cần cầu đức, trước tiên cầu nhân, thiện, nghĩa, thận, kính, về sau có thể thành đại đạo.” ( Vương Hương Trai 《 quyền kinh thuật kính 》)

Nhị, giữ tâm thái như chén rỗng

Đạo bất viễn nhân nhân viễn đạo – là vì bạn không có tâm thái như một cái chén rỗng. Chén tâm thái đã bị đầy nghiệp chướng, nên dù là Long tỉnh trà, Thiết quan âm trà, vô luận là trà thượng đẳng nào, bạn đều vô pháp thưởng thức. Hợp phì có một lão quyền sư dân gian đức cao vọng trọng là Dương Quân Đỉnh tiên sinh, chưởng môn Võ đương Lưỡng nghi môn. Dương lão quyền sư bước chân giang hồ vài chục năm, công lực hồn hậu, nội công tinh thâm, tu dưỡng võ đức tốt đẹp. Sau khi hiểu được Đại thành quyền,  ông ta thẳng thắn nói với tôi: “Sáo lộ và chiêu pháp là không hữu dụng, trạm thung mới là căn bổn đại đạo, Đại thành quyền bỏ đi sáo lộ, không giảng chiêu pháp, chú trọng trạm thung, đó là phi thường khoa học. Khi còn thanh niên, tôi đã học qua rất nhiều sáo lộ và chiêu pháp, thế nhưng hiện tại trừ trạm thung, luyện đoản côn và một số chiêu pháp hữu dụng, còn có công pháp sư phụ truyền trước khi lâm chung, những sáo lộ và chiêu pháp không thực dụng đều không luyện nữa. Đại thành quyền là kết cục của võ lâm nhân! Mỗi người luyện võ, chỉ cần muốn truy cầu chân lý võ học, cuối cùng đều luyện Đại thành quyền. ” Đại thành quyền là quyền pháp của người thông minh, nơi trở về của võ lâm nhân. Nhưng nếu bạn không buông bỏ những gì bạn đã có, càng không buông bỏ danh vọng và địa vị xã hội của bạn, làm sao bạn hư tâm học tốt Đại thành quyền? Quả lê chua hay ngọt, chỉ khi bạn tự nếm mới biết vị của nó. Đạo bất viễn nhân, quý tại thể nhận. Như người uống nước, nóng lạnh tự biết. Hoàng liên cam thảo, tự mình thưởng thức.

Hà Cảnh Bình tiên sinh từng vấn Vương Hương Trai tiên sinh: “Tiên sinh đệ tử đông, có thể nói khắp thiên hạ, có hay không một đệ tử có quyền kĩ hơn hoặc cao siêu ngang tiên sinh?” Thái độ Hương Trai tiên sinh phủ định, nói: “Không phải tôi không dạy, mà do đại đa số đệ tử khi luyện quyền đạt đến trình độ tướng đối cao, do tâm lí tự mãn không tiếp tục cầu tiến thủ, không cầu luyện pháp cao hơn, khiến tôi chỉ biết kêu.” (Hà Cảnh Bình “Vương Hương Trai tiên sinh lưu lại một chữ “mê”) người có tâm tự mãn, thì mất đi tâm thái như chén rỗng, làm sao giỏi hơn thầy?

Tam, tín tâm, cảm ơn tâm và kính úy tâm đối với sư tôn

Tu luyện quyền học, kẻ mê sư độ, kẻ ngộ tự độ. Sư phụ dẫn lĩnh tiến môn, học nghệ tại cá nhân. Quyền nghệ là do luyện thành, không phải do dạy mà thành. Sư phụ dạy bạn rồi, chỉ điểm cho bạn rồi, nhưng cuối cùng là cần dựa vào thân thể bạn tự mình thể nhận, thể ngộ. Nhiều người học quyền, điều sư phụ dạy, không thực sự thể nhận, hoặc giả hỏa hậu chưa tới, hoặc giả ngộ tính thiếu, tuệ căn không đủ, thì hoài nghi những điều sư phụ dạy đều sai, chạy khắp các nơi trên toàn quốc, thăm các danh gia cao thủ, cầu học tứ xứ, khắp nơi dập đầu bái sư, tựa hồ là đã cầu chứng nơi cao minh rồi, tựa hồ là đã tụ hội giang hà mà thành đại hải, nhưng kết quả là hai tay trống không, cuối cùng vô dụng. Thăm nhiều sư tôn như vậy, nhưng không chân chính có tín tâm đối với sư tôn, cuối cùng không học cái gì tới nơi, không có gì học thành. Còn có người cầu học, sau khi bái sư, trước mặt nịnh bợ sư phụ, sau lưng nói xấu sư phụ, rằng: “Tôi thật bị ép dại, chi cho ông ta 2 vạn đồng phí bái sư, chẳng qua là vậy !” Đối với sư tôn không có chút tâm cảm ơn, còn có ý hơn thua? Hoa nở hoa tàn đều cần trân quí, mây cuộn mây tan đều cần cảm ân. Thiên địa tuy khoan lộ nan tẩu, giữ tín tâm, tồn tâm cảm ân, hôm nay dụng tâm phó xuất, ngày mai con đường nhất định quang minh sáng lạn. Lại có người học, có chút tiến bộ, liền muốn tìm sư tôn thử tay, lấy chiến thắng sư tôn làm vinh diệu, hoặc giả có chút tâm đắc, liền cùng sư tôn biện luận, mạo phạm sư tôn, không chút kính úy. Trong lòng khiêm tốn, hành sự thận trọng, mới có thể “tụ sa thành tháp, tụ khê thành hà”. Vô tâm kính úy, sẽ sinh cuồng vọng tự đại, kiêu hoành tự mãn; hữu tâm kính úy, sẽ không đắc ý vong hình, tứ vô kị đạn (không kiêng nể ai). Cổ nhân thuyết: “Phàm thiện phạ giả, tâm thân hữu sở chính, ngôn hữu sở quy, củ hữu sở chỉ, ngẫu hữu du củ, an bất xuất đại cách.” Một người có tâm kính úy, có phương hướng, quy phạm và hành vi chuẩn tắc, lại có thể tự giác ước thúc bản thân, không làm việc gì quá. Thường người có tâm kính úy thì khiêm tốn, đó là người có phẩm vị, có tư tưởng tất cần tu dưỡng cơ bản.

Tứ, phá trừ chấp trước đối với danh tướng

Trước đây không lâu, có một vị giáo viên trung học tới gặp tôi thỉnh giáo Đại thành quyền. Anh ta nói đã tự học và luyện Đại thành quyền hơn 4 năm, đi khắp các nơi trên toàn quốc gặp nhiều danh gia cao thủ, như Trương Nghiễm Ngọc tiên sinh, Dương Hồng Trần tiên sinh… Anh ta cầm cuốn Võ học chỉ yếu của Dương Hồng Trần tiên sinh, hỏi tôi vấn đề anh ta không hiểu. Sau khi tôi trả lời, tôi nói: “Nếu anh muốn hiểu các vấn đề trong “Võ học chỉ yếu”, tốt nhất anh nên cầu học nơi Dương Hồng Trần lão sư, bởi vì sách do ông ta viết, ông ta giải thích thấu triệt viên mãn hơn tôi. Nếu anh học tôi, thì luyện tập theo những điều tôi nói, thử xem, dụng thân thể của anh thể nghiệm.” Tôi để anh ta tùy ý đứng hồn viên thung. Sau đó, tôi nói: “Thứ nhất, gian giá của anh tùng tán, không có xanh bão lực, càng không có chỉnh thể lực và hồn viên lực. Thứ hai, đề khố (hông) hữu dư, tọa khố không đủ, trọng tâm chưa trầm đến lòng bàn chân. Con lật đật không ngã chính là vì trọng tâm hạ trầm, thượng hư hạ thực. Yếu lĩnh gian giá chính xác là thân chính hậu kháo, tọa khố kiêm hấp khố. Nhưng thân thể của anh hơi hướng tiền khuynh, đó là luyện pháp Lô thị kết cấu, không phải là Vương Hương Trai quyền học. Thử xem ảnh của tông sư, thân thể tiền khuynh hay hậu kháo?” Anh ta hỏi: “Ông nói luyện pháp của Dương Hồng Trần đích không đúng? Công phu của ông lợi hại hơn Dương Hồng Trần?” Tôi nói: “Tôi chưa từng gặp Dương lão sư, không biết công phu của ông ta thế nào, công phu của tôi chưa chắc hơn Dương lão sư, nhưng tôi tin công phu của ông ta rất tốt, vả lại văn của ông ta thâm hậu, cổ văn thâm hậu, sách viết tốt. Tôi không phủ định luyện pháp của Dương lão sư, luyện pháp của ông ta là Lô thị kết cấu đặc sắc, nhưng luyện pháp kết cấu của Lô thị tuyệt đối không phải là luyện pháp Đại thành quyền của Vương Hương Trai.” Anh ta lại hỏi: “Trương Nghiễm Ngọc danh khí rất lớn, ông có danh khí không?” Danh sư không bằng minh sư. Vấn đạo nơi danh sư, không bằng cầu học nơi minh sư. Chỉ có minh sư, mới có thể truyền đạo, thụ nghiệp, giải mê hoặc. Người học thích danh sư, tức cần tri danh, càng cần hiểu lí: thượng minh thiên lí, hạ minh địa lí, trung minh nhân lí, còn cần hiểu triết lí, đặc biệt là hiểu rõ nguyên lý quyền đạo. Như tông sư nói: “Đạo học thuật, trước tiên cần hiểu lí, lại càng cần thiết thực dụng công. Nếu trước tiên không hiểu lí, không biết dụng công, thì dễ đi vào con đường khác, công phu càng thâm, tác hại càng lớn.” Hậu học ao ước danh khí của người khác, không bằng cước đạp thực địa, nhận chân tu luyện, tự tạo danh khí cho mình. Sùng bái công phu của người khác, không bằng luyện thành công phu của mình. Bất luận hữu danh hay vô danh, cho dù là người ăn mày, chỉ cần có thể vì anh mà truyền đạo, thụ nghiệp, giải mê hoặc, anh đều cần hư tâm cầu học. Thường nói, cao thủ tại dân gian, nhưng cao thủ võ lâm trong dân gian, tuyệt đại đa số là vô danh. Chấp trước vào danh tướng, vĩnh viễn là môn ngoại hán – người ngoài .

Ngũ, quyền quyền phục ưng

Vương Hương Trai tiên sinh tại “Tập quyền nhất đắc” chỉ rõ: “Quyền học nhất đạo bất thị nhất quyền nhất cước vị chi quyền, dã bất thị đả tam huề lưỡng vị chi quyền, canh bất thị nhất sáo nhất sáo vị chi quyền, nãi thị quyền quyền phục ưng vị chi quyền.” “Quyền quyền”: nắm chắc không rời, mở rộng thiết thực, “phục ưng”: ghi rõ trong tâm. “Quyền quyền phục ưng”, hình dung là chân thành ghi rõ trong tâm, trung thành tín phụng. Hậu nhân lí giải “quyền quyền phục ưng” là luôn luôn tồn tâm, nơi nơi lưu ý, thường lưu ý, hành trạm tọa ngọa không rời quyền ý, thành sinh hoạt hóa tu hành. Vương Hương Trai trong “Kết luận” của “Đại thành quyền luận” viết: “Dĩ thượng sở đàm vi quyền đạo, nãi quyền quyền phục ưng vị chi quyền, diệc tức tâm lĩnh thần hội, thể nhận thao tồn chi nghĩa”, có thể làm tá chứng. Chính như Lí Nhị Hòa trong “Lưu lãng đích mộng” miêu tả: “Sinh hoạt là tối bản chân, tu luyện là không câu hình thức. Không đâu, không khi nào không là giáo đường, không đâu không là Phật đường, không đâu không là thiên đường, không đâu không là địa ngục.” Nhưng, bản nghĩa của “ưng” là chỉ ngực (hung khang, hung) mà tâm tại ngực. 2013 niên hạ quý, tại Bắc kinh tôi gặp nhất vị lão nhân, không rõ họ Trần hay họ Trình, là đệ tử của Vương Hương Trai tiên sinh, kể lại Vương Hương Trai tiên sinh vãn niên đã từng ở nhà của ông ta, “ưng” trong “quyền quyền phục ưng” là chỉ “Tâm”, “phục ưng” chính là “phục tâm”, đó là Vương Hương Trai tiên sinh giải thích cho ông ta. Như vậy, bản ý của “quyền quyền phục ưng” là diệt vọng tâm, không diệt bản tâm. Tiêu diệt vọng tâm, thì bản năng phát, linh quang hiện, thần minh thông. Nhân tâm hữu nhị, nhất là phàm tâm, vọng tâm; nhất là thánh tâm, bản tâm, mà bản tâm là thanh tĩnh. “Sở dĩ mọi người không đắc chân đạo, là vì có vọng tâm. Có vọng tâm thì kinh thần; kinh thần thì chấp vạn vật; chấp trước vạn vật, thì sinh tham cầu; sinh tham cầu, thì phiền não; phiền não vọng tưởng, ưu khổ thân tâm; đãn tao trọc nhục, lưu lạc trong sinh tử, thường trầm khổ hải, vĩnh viễn thất chân đạo. Đạo chân thường, người ngộ tự đắc, người đắc ngộ đạo thường thanh tĩnh.” Do đó “Thường năng khiển kì dục, nhi tâm tự tĩnh, trừng kì tâm nhi thần tự thanh. Tự nhiên lục dục không sinh, tam độc tiêu diệt.” ( tam độc: tham, sân, si ). Tập quyền chính là luyện tâm. Phật gia luyện tâm cơ bản tại: giới, định, tuệ. Lão Tử nhấn mạnh “Trí hư cực, thủ tĩnh đốc”. Trang Tử nhấn mạnh “Tâm trai”, “Tọa vong”. Tâm trai: chỉ tức tâm niệm. Tọa vong: tâm bỏ đi ý thức về thân thể và vũ trụ. “Kim cương kinh” viết: “Vô ngã tướng, vô nhân tướng, vô chúng sinh tướng, vô thọ giả tướng”. Ngã vô nhất thiết tâm, thân vô kì thân, tâm vô kì tâm, đó là “Vô ngã tướng”, cũng là điều Lão Tử nói “Vô ngã vô thân”. Phản cầu tự tâm, không trước ngoại vật, ngoại tuyệt lục trần, nội bế lục căn, tức “vô nhân tướng” . Nội liễm, nội cảm, nội thị, nội thính, nội tức, nội quan, nội chiếu, là phi thiện ác, danh lợi vinh nhục, vạn sự vạn vật, vô “đối” vô “lập” vô “phá” – đó là “Vô chúng sinh tướng”. Yêu thọ bất nhị, tử sinh nhất như – đó là “vô thọ giả tướng”. Do đó, “quyền quyền phục ưng” yếu nghĩa tại ngoại tu kì thân, nội tu kì tâm, tâm tử tắc thần hoạt, tâm hoạt tắc thần tử. “Bất dụng tâm”, “bất động tâm”, “bất tác ý”, “bất khởi dục”, “bất sinh tưởng” là pháp nhập môn; “Dĩ vô niệm vi tông, dĩ vô tướng vi thể, dĩ vô trụ vi bổn”, như vậy mới có thể đạt tới cảnh giới “Tâm tĩnh, tâm định, tâm không”. Nhân thân tam bảo tinh khí thần, tinh sinh tại khí, khí tàng tại tâm, thần ẩn trong ý. Thân bất động thì tinh hóa, tâm bất động thì khí hóa, ý bất động thì thần hóa. Vương Hương Trai tiên sinh nhấn mạnh” “Hữu hình hữu ý đều là giả, thực hành đến vô tâm mới thấy kì diệu”, nhắc hậu nhân chú ý lĩnh ngộ “Đạo pháp tự nhiên” và “Hữu động chi động xuất vu bất động, hữu vi chi vi xuất vu vô vi, vô vi tắc thần tức, thần tức tắc vạn niệm câu tịch, nhĩ mục tâm ý câu vong tức chư diệu chi viên”. Cảnh giới cao thâm như vậy là kết quả của “quyền quyền phục ưng”.

“Quyền đạo chi đại, thực vi dân tộc tinh thần chi nhu yếu, học thuật chi quốc bổn, nhân sinh triết học chi cơ sở, xã hội giáo dục chi mệnh mạch, kì sứ mệnh yếu tại tu chính nhân tâm, trữ phát tình cảm, cải tạo sinh lí, phát huy lương năng, sử học giả thần minh thể kiện, lợi quốc lợi quần, cố không chuyên trọng kĩ kích nhất đoan dã.” ( Vương Hương Trai “Đại thành quyền luận”). Tu luyện quyền đạo, tức cuộc đời tu hành; sứ mệnh của quyền đạo, tức sứ mệnh tu hành. Sính cường hảo thắng, lỗ mãng trùng động, là dũng của thất phu, là võ phu; đem quyền học làm công cụ mưu sinh, lấy giáo quyền vi sinh, là võ sư; hữu dũng lực, tuân tuần trí tín nhân nghĩa, sùng thượng tôn nghiêm đạo đức, là võ sĩ; tín nghĩa nhân dũng, lễ nhượng khiêm cung, cẩn tuân võ đức, tôn sư thượng hữu, trọng nghĩa khinh lợi, hữu thượng nghĩa hiệp cốt chi phong, là võ hiệp. Người tập võ, trong tu hành trong sinh hoạt, sinh hoạt trong tu hành, có thể thành nhất đại võ hiệp, mà không phải là nhất giới võ phu.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *