Nội hàm trong đời sống của Dương thị Thái cực quyền

Nội hàm trong sinh hoạt của Dương thị Thái cực quyền

Tác giả: Mr. Quách Ngạn Quân (郭彦君), Thủ trung học xã

Biên dịch: Mr. Nguyễn Hoàng Quân

Mr. Quách Ngạn Quân là đệ tử của thầy Mã Vĩ Hoán (1937-2019). Hiện nay Mr Quách nay dạy Thái cực quyền tại Bắc kinh.

Truyền thống Dương thị Thái cực quyền quyền giá có đặc điểm là thư triển tinh giản, kết cấu nghiêm cẩn, thân pháp trung chính, động tác hòa thuận, khinh linh trầm trước kiêm; luyện pháp nổi tiếng do tùng nhập nhu, cương nhu tương tế; từ đó thành khôi bảo trong văn hóa truyền thống Trung hoa. Truyền thống, bắt nguồn từ tự nhiên, cắm rễ trong sinh hoạt. Cho nên, chúng ta luyện tập Dương thị Thái cực quyền, biểu hiện quyền nghệ, kế thừa truyền thống, bao hàm sinh hoạt!

  • Quan niệm thư triển, tinh giản trong sinh hoạt

Quyền giá yêu cầu thư triển tinh giản. Trong sinh hoạt chúng ta thế nào? Tâm tình thư triển, sinh hoạt tinh giản là được.

Ruộng đồng bát ngát, ngày chỉ ăn 03 bữa; nhà cao cửa rộng, chỗ ngủ chỉ bằng manh chiếu; thành đạt mà không cao ngạo với thiên hạ, khốn khó không  tự ti. Trong sinh hoạt, thiếu thốn một chút tâm lý không tham lam, mới có thể thanh tịnh.

Cái gọi là thế sự phiền não, không tại sự, mà tại tâm. Tâm do cảnh chuyển, bình đạm chính là đại đạo. Áo quần không cần tơ lụa, phù hợp với bản thân là tốt. Ăn uống không cần cao lương mỹ vị, hợp khẩu vị là được. Đi lại không cầu xe sang trọng, đi bộ có thể thưởng lãm cảnh vật. Nằm không cần gối gấm, ngủ say sưa thân tâm mới có thể ninh tịnh. Thư thái giản dị mới có thể được như vậy, phải vậy không?

  • Phong cách xử sự tế trí nghiêm cẩn

Tu tâm cần đơn giản, xử sự cần nghiêm cẩn. Đạo tự nhiên đều có pháp độ. Pháp độ tức quy củ – học quy củ, thủ quy củ, thoát quy củ là 03 bộ tập quyền của chúng ta.

Trong sinh hoạt, học quy củ chính là tri tiến thối – biết tiến thoái, thủ quy củ chính là thủ để tuyến – nắm điểm mấu chốt, thoát quy củ thăng hoa thành vạn pháp tự nhiên. Nếu muốn thực hiện tốt 03 bước này, tất nhiên đầu tiên cần chữ “Tế” (细: tinh vi), chữ “Nghiêm” quán xuyến. Quyền pháp không tỉ mỉ, khó đạt thuần thục (chiêu thục).

Quyền lý không nghiêm cẩn, thì “đổng kình, thần minh” đều là không. Trong sinh hoạt xử sự không chu đáo, mọi việc đều cẩu thả, không theo quy củ, không có pháp độ. Suy xét không nghiêm cẩn, thì luôn luôn đầu voi đuôi chuột, thât thường hoặc là hữu thủy vô chung.

  • Chuẩn tắc lập thân là trung chính hòa thuận

Hành quyền tẩu giá, thân pháp trung chính mới có thể trọng tâm vững vàng. Trong sinh hoạt hay làm người cũng cần “thượng khinh, trung linh, hạ trầm”. “Thượng khinh” là thần ý cần khoáng đạt, quyết định cần chuẩn, mưu sự cần rõ ràng. “Trung linh” là  công việc cần chuyên, hiểu “hóa đả”, giỏi “nã phát”. “Hạ trầm” là “lưỡng cước sinh căn”, đi đứng hay ngồi cần đoan chính.

Trong sinh hoạt cũng cần “nội ngoại tương hợp”. Ngoại cầu “Khinh, linh, trầm”, nội cần “nhu, hòa, thuận”. Nhu để trí cương, hòa có thể kiêm thu, thuận để thông. Thiên địa không thể 01 ngày không có hòa khí, nhân tâm không thể một ngày không có hỉ thần, chính tâm dưỡng đức, thân chính tự nhiên đức thuần.

  • Cá tính rõ ràng khinh linh trầm ổn

Mầu sắc của đại tự nhiên sặc sỡ, ngũ hành tức ngũ sắc.

Quyền thế có khinh linh của Kim kê độc lập, cũng có trầm ổn của Đả hổ thế. Trong sinh hoạt hàng ngày, tính cách mỗi người khác nhau, phương thức tư duy và xử sự cũng không hoàn toàn giống nhau. Chỉ cần không trái với lương tâm và đạo lý, thì có thể không cần luận bàn.

Dù là tác phẩm ưu tú cũng không hoàn toàn cao nhã, tiết mục dân gian không nhất định thấp kém. Trong tập quyền, trọng “thủ trung, dụng trung”, làm người cũng vậy – chỉ cần “bất thiên bất ỷ”, “vô quá bất cập”, khinh linh cũng tốt, trầm ổn cũng được, mọi sự tùy tâm.

  • Thể hiện cương nhu tương tế

Cương nhu tương tế là cảnh giới cao cấp trong luyện quyền, nội hàm của nó đã vượt qua bản thân phạm trù kỹ nghệ, nó là một loại tình người nhân văn.

Nó được phát ra từ nội tâm thung dung, của người đã dư sức nắm vững và xử lý hoàn cảnh của bản thân; là yêu ghét rõ ràng; chí cương, như hào quang tới khi bỏ đi lo âu.

Chí nhu, như một luồng gió mát tụ lại, dựng lên một tòa thanh tâm các; nó là giữ vững (kiên thủ) “Trung hòa”, cương nhu chính là âm dương, “nhất âm nhất dương vị chi đạo”, “âm dương hỗ tế” mới có thể “Trung hòa”, nên việc thủ đạo tất dụng cương nhu!

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *