Đạo đức kinh của Lão Tử với tư duy Thái cực quyền

Nguồn: https://www.jianshu.com/p/a84c0aa44a2d

Biên dịch: Mr Nguyễn Hoàng Quân

Thái cực không phải là quyền, mà là một loại tư tưởng, khái niệm triết học của Thái cực quyền mà chúng ta học đương nhiên là “Thái cực”. Gọi là “Quyền”, vì quyền là biểu thuật tư tưởng.

Đạo đức kinh là di sản quý báu mà tư tưởng gia Lão Tử của Trung hoa để lại cho đời sau. Chủ trương tư tưởng “Thủ nhu” và “Đạo pháp tự nhiên” trong Đạo đức kinh chiếm địa vị cực kỳ trọng yếu trong tư tưởng văn hóa truyền thống, cùng chủ trương “Nhu ” dữ “Mạn” của Thái cực quyền, hai phần có nguồn gốc cực sâu xa. Là một loại quyền thuật kỹ kích, bản chất đặc sắc của Thái cực quyền là “Dĩ nhu khắc cương”, điểm này nhất trí với quan điểm “Nhu nhược thắng cương cường” trong  Đạo đức kinh của Lão Tử.

“Sinh nhi bất hữu, vi nhi bất thị, công thành nhi phất cư” chính là yêu cầu người luyện Thái cực quyền chớ vì võ công mà vọng động vi võ công, cần thể ngộ tự nhiên sinh phát, phát huy năng lực chủ quan và kình lực, động thái, công thế ngoại giới của đối phương, cần tương ứng tương hợp, hóa kỳ hữu dư, công kỳ bất túc, phát ngụ trong hóa, hóa phát tự nhiên. Nên có thể tự nhiên công thành, mà không tranh công, tại nơi mình có.

Loại thuật thuần hóa vô vi này cực công phu, không ngộ học thuyết vô vi vô ngôn của Lão Tử, thì khó thể nghiệm. Chỉ có bỏ chủ quan vọng động của mình, mới có thể có tiềm lực chủ quan tối đại, như thiên địa tự nhiên hợp nhất cùng vạn vật, không kiểu cách, xung đột, anh mới có thể hoạch đắc tự do chân chính của tâm linh, Thái cực quyền của anh mới có thể như cá gặp nước, đạt tới cảnh giới tự nhiên.

Học giả Nhật bản Phúc Vĩnh Quang Tư viết về Lão Tử: Vô vi của Lão Tử, là không tùy tiện hành sự, không tư tư mưu lợi, bỏ đi mọi tâm tư kế lự vhir vì mình, ý tưởng chỉ dựa vào lý pháp của thiên địa tự nhiên mà hành sự. Trong thế giới thiên địa tự nhiên, các loại hình thể của vạn vật sinh ra, trưởng thành, biến hóa thành các dạng hình thái, mỗi loại đều có phần sinh mệnh của nó; cây liễu bên bờ sông nảy mầm xanh, trà hoa trên núi nử nhụy phấn hồng, chim bay trên cao, cá bơi dưới sâu. Trên thế giới này, không có gì có ý chí tính, cũng không có gì có giá trị ý thức, mọi thứ đều là tự nhiên như vậy, tự nhiên nhi nhiên, tuyệt không có tạo tác gì”.

Trong việc dạy gồm có lời – tức “hữu ngôn chi giáo” và không lời – “tức vô ngôn chi giáo”. Người học Thái cực quyền ngoài trọng “hữu ngôn chi giáo”, còn cần trọng thị “vô ngôn chi giáo”, đi thể ngộ chân thực ngoài văn tự, nắm bắt ý nghĩa của vô ngôn, mới có thể thu được sự khai sáng bởi tự nhiên vô vi, đạt được sự chỉ dẫn của tự nhiên vô thức, từ học tập có ý thức, tiến nhập vào thể ngộ trực giác. Mọi học tập đều tồn tại “vô ngôn chi giáo”. Thư pháp gia cổ đại, ngoài học tập pháp thiếp còn học kiếm để thể ngộ tinh diệu của thư pháp. Việc học tập Thái cực quyền cũng cần như thế, không chỉ đả quyền luyện công, còn cần mở rộng tầm mắt của mình. Ngoài luyện quyền, cần bỏ thể tính “Tiểu ngã” của mình trước đây, thông qua hân thưởng đại tự nhiên, giám thưởng thư họa, học tập văn hóa truyền thống Trung hoa để nâng cao sự lĩnh ngộ và trực giác đối với Thái cực quyền.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *