Nhất Diệp tiên sinh tiếu đàm việc trong võ lâm

Tác giả: Nhất Diệp

Biên dịch: Mr Nguyễn Hoàng Quân

Bài đã đăng lại

Bàn từ việc Quách Tĩnh tập võ

Gần đây TV chiếu Xạ điêu. Kim Dung tuy là văn nhân, không tập võ, nhưng ông ta miêu tả được cốt tủy của võ học, không chiêu thức rườm rà và gia phổ của môn phái. Dưới ngòi bút của ông ta, câu chuyện mà các nhân vật đã trải qua giống như các vấn đề của người tập võ ngày nay, thường là gợi ý thức tỉnh mọi người.

Nói về Quách Tĩnh. Quách Tĩnh tư chất ngu đần. Điều kiện tiên quyết của người tập võ cần: Phẩm chất, ngộ tính, yêu thích, kiên nhẫn, cơ duyên. Quách Tĩnh chỉ có phẩm chất kiên nhẫn và có cơ duyên – không thể coi là tận thiện tận mỹ. Nhưng Quách Tĩnh chăm học, khổ luyện, dương trường tị đoản, lại có cơ duyên lớn, như có thần trợ, cuối cùng bộc lộ tài năng, thành tuyệt đại cao thủ. Dưới đây kết hợp hiện thực xem xét quá trình Quách Tĩnh tập võ:

Quách Tĩnh đầu tiên học suất giao (vật) Mông cổ và xạ tiễn. Võ thuật án ly thân viễn cận, giảng cứu thực dụng thích đả suất nã suất.  Cận đại các cao thủ như Vương Tử Bình, Đồng Trung Nghĩa… đều là võ thuật cùng luyện với vật, khắc địch chế thắng, uy lực vô tỉ. Xạ tức bắn cung là một trong “lục nghệ” cổ, chú trọng lập thân trung chính, khai hợp hữu trí, chấp trung dụng trung, nguyên lý bị các loại quyền như Thái cực, Văn thánh… thái nạp. Tới nay vẫn là lý luận cơ bản của võ học. Quách Tĩnh học tập suất giao, xạ tiễn, chính là cơ sở để có cuộc đời võ học thâm hậu.

Sau khi gặp Giang nam thất quái, Quách Tĩnh bắt đầu học tập các loại quyền thuật, cầm nã (phân cân thác cốt), khinh công, khí giới, ám khí, mã thuật, thích đả suất nã cùng Thập bát bàn võ nghệ đều tinh. Quá trình này giống như thanh niên học trong các trường võ ngày nay, đều là học tập các chiêu pháp tối cơ bản, tối phổ biến, là hệ thống huấn luyện nhằm vào thủ nhãn thân pháp bộ, nhu nhận, lực lượng, nại lực mà tiến hành. Đáng chú ý là Quách Tĩnh vốn không thích võ, chỉ vì trả thù mà tập võ, tâm tình buồn khổ. Bấy giờ Quách Tĩnh chỉ vì nhất quyền thủ.

16 tuổi, Quách Tĩnh gặp Toàn chân chưởng giáo Mã Ngọc, là bước quan trọng đầu tiên học võ. Mã Ngọc dạy Kim nhạn công, hình thức vận động của loại công pháp này như leo núi, thực chất như Ý quyền của Vương Hương Trai tiên sinh (lại như Tôn Lộc Đường tiên sinh mỗi ngày chạy sau ngựa của Quách Vân Thâm). Đồ đệ của Vương Hương Trai tiên sinh đại bộ phận là theo thầy học nghệ, sau khi học tập Ý quyền công lực đều đại tăng, có thể thấy Ý quyền là môn quyền học có tác dụng “họa long điểm tình”, điểm này tương đồng với điều Mã Ngọc truyền, đều là cực giản đơn, cực công hiệu. Khi đó Quách Tĩnh là một võ sư.

Sau khi tới Giang nam, Quách Tĩnh lại theo Hồng Thất Công học tập Giáng long Thập bát chưởng. Loại võ công này, ngày nay nhìn lại chính là một loại truyền thống võ học Hình ý, Bát cực. Điểm tương đồng nhất là cực cương mãnh, nhất kích tất sát. Luyện thành như đồng cầu thiết nhân, người không thể chống đỡ. Nhị là hình thức ít, như Hình ý quyền gồm Thập thất chiêu pháp, Bát cực quyền chỉ có tiểu giá, đại giá (trừ chiêu pháp lặp lại chỉ còn hơn hai chục chiêu); tam là luyện pháp đa đơn luyện, chú trọng phản phục thao luyện, tự nhiên thông thần; tứ là biến hóa đa, ngũ hành tương sinh khắc, thập nhị hình tượng hình hội ý, bao la vạn hữu, lục khai bát đả nhân địa chế nghi, biến hóa vô cùng; ngũ là nguyên tắc đối địch giảng “anh đánh tôi cũng đánh”, không căn cư tình cảnh khác nhau mà luyện chiêu pháp khác nhau, mà là luyện nhất chiêu nhất thức vận dụng trong các tình huống khác nhau, quá trình luyện dụng cực tinh giản. Do đó, Quách Tĩnh có thể dùng Thập bát chưởng đối phó cường địch, đứng ở thế bất bại. Lúc ấy, cảnh giới của Quách Tĩnh là địa, chỉ biết có ta, không biết có người.

Trên Đào hoa đảo, Quách Tĩnh cùng Chu Bá Thông kết bái. Tiên học Không minh quyền, quyền lý lấy học thuyết “Thanh tịnh vô vi, bất cảm vi thiên hạ tiên” của Lão Trang làm căn bản, có thể so sánh với Thái cực quyền, Lục hợp bát pháp quyền…, Thất thập nhị chiêu giảng cứu sách giải, hai người cùng nhau thử nghiệm chiêu pháp, “Quách Tĩnh bị suất đắc thanh nhất khối, tử nhất khối”, tương tự huấn luyện thôi thủ trong Thái cực, cầu công phu “tri kỷ tri bỉ”; lúc ấy cảnh giới của Quách Tĩnh là nhân, hiểu được võ học cầu hỗ động của kình lực, nghiên cứu thể hội các loại kình, có thể lý giải và nắm vững âm dương kình pháp chuyển hóa, bỏ “ngã chấp” xuống, thể ngộ đạo lý thể nội Không. Hơn 10 năm sau, Quách Tĩnh gặp lại Âu Dương Phong, đã ngộ được ngoại nhu tế của Giáng long thập bát chưởng Cửu biến Nhất bách lục thập nhị chiêu cương mãnh theo đạo lý âm nhu, Hồng Thất Công chưa từng thấy.

 Về sau, lại giáo kỳ tả hữu hỗ bác và Cửu âm chân kinh, hai loại công phu sơ thời đồng với Bát quái chưởng, mà sau thì hoàn toàn là thám cầu võ lý. Bát quái chưởng luyện tập tả toàn hữu chuyển, huấn luyện cân bằng nhân thể và tả hữu đối xứng, khiến thân thể các khí quan toàn diện phát triển. Loại công phu này luyện đáo cực trí, thì tiến nhập cảnh giới Thiên, người như cương ti cầu, túc hạ tẩu viên khuyên, thân thể nữu ma thằng, thần ý biến bất trắc. Nhất nhi bát, bát chí lục thập tứ, tới vô cùng.

Cửu âm chân kinh là nhất bộ, tựa như các thư tịch võ học tổng cương thức < Quyền ý thuật chân >, < Trường thị võ kỹ thư > … , không chỉ miêu thuật công pháp cụ thể, mà là đạo lý chung của võ học. Quách Tĩnh học tập Cửu âm chân kinh rồi, quan sát Bắc đấu Thất tinh mà thông Toàn chân trận pháp; kiến hoa sơn thập nhị tùng mà ngộ; tới Súc cốt, Dịch cân, đều là ngưu đao tiểu thí, sự bán công bội. Vì sao? Là vì, Cửu âm chân kinh chỉ là giảng đạo lý, mà Quách Tĩnh học võ là thực tiễn nhiều tư khảo, đạo lý quá nhiều, chỉ biết đạo mà không biết vận dụng thì là giả; hiểu đạo lý cùng thực tiễn, mới có thể thiết thực đề cao võ công. Quách Tĩnh từ chân kinh ngộ được tuy ít, nhưng đều khắc cốt minh tâm, đạt đáo thân thủ tương ứng, cho nên tiến cảnh không chậm. Đến lần thứ hai Hoa sơn luận kiếm, trong một năm ngắn ngủi, đã có thể đối chọi cùng các tông sư.

Đáng tiếc, tố chất văn hóa của Quách Tĩnh quá thấp, nên ông ta chỉ có thể thành một anh hùng dân tộc, mà không thể thành người khai tông lập phái võ học. Ông ta ngôn từ kém, dạy đồ đệ trình độ kém ông ta thập vạn bát thiên lý. Ban đầu Hồng Thất Công do ngu lỗ mà không muốn thu làm môn đồ, về sau quả nhiên Giáng long thập bát chưởng do ông ta mà không thể truyền lại toàn bộ. Quy luật phát triển của võ học, sơ kỳ là trọng thực tiễn, khinh lý luận, đến hậu kỳ thì lý luận chỉ đạo thực tiễn, nhưng thành phần thực tiễn quyết không thể thiếu trong lý luận. Tư chất của Quách Tĩnh không bằng Dương Khang, Doãn Chí Bình, nhưng một mặt ông ta có thể kiên trì thực tiễn, khổ luyện sỏa luyện, người ta luyện 10 lần, ông ta luyện 100; mặt khác, cơ duyên của ông ta vô cùng lớn, mỗi lần học tập đều cùng quy luật võ học tương khế hợp. Thêm vào đó, nhân phẩm của ông ta vô cùng tốt, mọi người đều muốn dạy ông ta, giảm được không ít thời gian và đường vòng. Do đó ông ta có thể với tư chất dưới trung bình, thành tuyệt đại cao thủ. Nhưng vì tố chất văn hóa của ông ta quá thấp, nên lưu lại cho hậu nhân không ít tiếc nuối. Ngày nay chúng ta tập võ, có thể lấy Quách Tĩnh làm gương hay không, lực cầu do bác nhập giản, thủ não tịnh trọng, kiên trì bền bỉ, văn thông với võ, chứng ngộ thực cảnh?

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *