Thái cực quyền nhập môn đơn thao và đơn thao “Thiếu chủ thoát quái”

Nguồn: Facebook David Sun

Biên dịch: Mr. Nguyền Hoàng Quân

Trước khi lí giải đơn thao, trước tiên chúng ta cần làm rõ khái niệm đơn thao, điều này sẽ giúp chúng ta bắt đầu từ luyện pháp và đả pháp của võ thuật chân thực (trong cổ quyền phổ viết là thể và dụng), thâm nhập lý giải toàn bộ hệ thống huấn luyện của võ thuật chân chính.

Hiện nay, bài quyền giản hóa (võ thuật kiện thân và biểu diễn) đang lưu hành đã khiến mọi người không hiểu rõ võ thuật chân thực là gì, võ thuật biểu diễn không thể đánh là gì (bài quyền giản hóa). Nếu chúng ta chỉ lý giải quỹ tích vận hành của cơ thể và yếu lĩnh hành khí trong nhập môn đơn thao, nói lẫn với võ thuật biểu diễn, thì chúng ta sẽ làm mất đi giá trị của những bài viết này.

Trước tiên cần phải minh xác, đơn thao là hạch tâm huấn luyện của võ thuật chân truyền, mà sáo lộ (bài quyền) chỉ là kết quả tổng hợp của huấn luyện đơn thao. Bỏ qua đơn tha,  trực tiếp tập luyện sáo lộ là võ thuật kiện thân và biểu diễn”, không phải là  võ thuật chân thực. Hiện nay, nhiều người coi thường võ thuật, vì không thể thực chiến. Trên thực tế, không phải là võ thuật không thể đánh, mà là bài quyền giản hóa không thể đánh, chỉ là rất nhiều người lẫn lộn khái niệm. Chúng ta thường nói “Quyền đả thiên biến, kỳ lý tự kiến”, quyền ấy là chỉ đơn thao, không phải là  bài quyền giản hóa (võ thuật kiện thân và biểu diễn).

Thứ hai, đơn thao bất đồng với đơn thức. Đơn thức là thứ cắt ra từ bài quyền. Trên đây chúng tôi đã nói, bài quyền là bất năng đả, nên đơn thức cắt ra từ võ thuật kiện thân và biểu diễn, thì không thể có năng lực kỹ kích. Cho nên, một số người tìm kĩ kích từ bài quyền là không thể đạt.

Khái niệm đơn thao rất phong phú, từ “Đơn” có 02 ý. Một là: Đơn nhất hoặc là 01 động tác võ thuật của cơ thể; Hai là: Giản đơn. Cho nên, “Đơn” là chỉ 01  động tác võ thuật giản đơn của cơ thể. Nhưng đồng thời nó nhất định ám hàm kình lộ và đối ứng võ thuật của cơ thể. Thao là luyện tập nhiều lần 01 động tác võ thuật tối giản đơn của cơ thể. Tự luyện đơn thao, có thể đả thông kình lộ, gọi là “thông kình” .

Thứ ba, ngoài tự luyện đơn thao, còn cần đối luyện. Đơn thao nhất định là tiên tự luyện hậu đối luyện. Vì tự luyện đơn thao, chỉ là khắc phục sức mạnh của thể trọng tự thân của người tập sản sinh theo tung hướng. Mà đối luyện đơn thao, thêm kình lực bình hành với địa diện theo hoành hướng. Gia tăng kình lực này, khả dĩ sản sinh căn kình. Thông qua đơn thao đối luyện mà sản sinh căn kình, sử thông qua đơn thao tự luyện sản sinh thông kình, có cơ sở đối kháng. Trong võ thuật đối kháng, không thể thiếu căn kình, chỉ có thể trong đối luyện đơn thao huấn luyện thành.

Căn kình đối với dưỡng sinh và trị bệnh mà nói, là thập phân tất yếu, tập luyện bài quyền vài chục năm không hết được bệnh mạn tính, tham gia huấn luyện đơn thao, sau 01 năm rất nhiều bệnh thuyên dũ.

Thứ tư, là tối trọng yếu, ly khai điểm này thì 03 điều trên sẽ không xuất công phu. Điểm tối trọng yếu này là hành khí. Nội gia võ thuật cho rằng, đơn thao là dương, công phu hành khí là âm, cô âm bất sinh, độc dương bất trường. Bất kì động tác nào của cơ thể đều không rời công phu hành khí.

Chính là việc huấn luyện đơn thao, vô luận là tự luyện hay là đối luyện, đều đồng bộ với huấn luyện công phu hành khí.

Chỉ khi đã chân chính hiểu rõ 04 điểm trên, chúng ta mới có thể nhẹ nhàng học và nắm bắt biện pháp và thao tác cụ thể nhập môn đơn thao.

Trên đây, chúng ta thông qua khái niệm chân đơn thao của thực võ thuật, thảo luận sự khác biệt giữa võ thuật chân thực và võ thuật biểu diễn. Nay chúng ta tiếp tục thảo luận biện pháp thực thao cụ thể của đơn thao trong võ thuật chân thực.

Biện pháp thực thao, bỏ qua lý luận của quyền lý và quyền phổ, trực quan cụ thể cho bạn biết: quỹ tích cơ thể vận hành và yếu lĩnh hành khí đơn thao.

Võ thuật chân thực do tổ tiên truyền lại cho chúng ta, trong huấn luyện có 01 đặc điểm khác biệt với võ thuật đang lưu hành hiện nay.

Võ thuật biểu diễn, người tập luyện trực tiếp ghi nhớ “quỹ tích và không gian vận hành của cơ thể”. Loại phương pháp ký ức ngoại tại này độ khó lớn, tiêu hao một lượng lớn thời gian và tinh lực của người tập. Đồng thời, mục đích huấn luyện của võ thuật biểu diễn chính là biểu diễn, để người khác xem, sở dĩ người tập đồng thời với ghi nhớ động tác bên ngoài, còn cần tiêu tốn thời gian thời gian và tinh lực để chú ý xem động tác bên ngoài của mình có đẹp mắt hay không.

Kiểu phân tâm hướng ngoại này, trái với quyền lý của võ thuật nội gia, đối với môn nhấn mạnh tâm ý nội tại tự nhiên của Thái cực quyền lại càng như vậy. Do đó, hiệu quả khứ bệnh kiện thân của võ thuật biểu diễn hữu hạn. Đặc biệt là đối với một số người bệnh có hi vọng thông qua luyện tập võ thuật để đạt được khư bệnh cường thân.

Huấn luyện võ thuật chân thực, chỉ là vận dụng những điều thường thức hoặc hiện tượng trong sinh hoạt mà mọi người chúng ta đều quen thuộc, để nhẹ nhàng ghi nhớ yếu lĩnh nội tại của động tác của cơ thể. Đồng thời thông qua yếu lĩnh nội tại này, tự nhiên nắm bắt quỹ tích vận hành trong không gian của cơ thể ngoại tại. Đó là quá trình từ trong ra ngoài – phù hợp với quyền lý “do nội đáo ngoại” của võ thuật nội gia (Thái cực quyền).

Phương pháp truyền thừa mộc mạc này, là nguyên nhân trọng yếu khiến võ thuật chân thực của Trung hoa có thể truyền thừa thiên niên, là nguyên nhân nhiều người văn hóa không cao, thậm chí mù chữ, cuối cùng có thể trở thành nhất đại võ học tông sư.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *