Ta làm chủ bản thân ta, không làm quyền nô!

我的人极我做主, 不做拳奴!

Tác giả: Dư Công Bảo

Biên dịch: Mr. Nguyễn Hoàng Quân

Luyện Thái cực quyền mưu cầu tự tại, chưa đạt được tự tại, thì vẫn chưa chân chính đạt được tam muội của quyền.

Học quyền bắt đầu từ học sinh, nhưng không được bắt đầu từ làm nô lệ. Học hình nhất định cần mô phỏng, mô phỏng cần có khuôn mẫu, người thầy chính là khuôn mẫu. Hiện tại chúng ta có điều kiện, có nhiều ảnh tư liệu của các quyền gia, hình ảnh tư liệu làm khuôn mẫu. “Chiếu mô xuất cụ, chiếu hổ họa miêu” là quá trình tất nhiên. Nhưng Thái cực quyền không phải là sản phẩm sản xuất theo dây chuyền, cần nhanh chóng vượt qua giai đoạn mô phỏng, tiến tới giai đoạn tự chủ.

Quyền gia hữu nô tính. Có người thậm chí cả đời luyện quyền không thoát khỏi nô tính, rất nhiều quyền gia có nô tính mà không tự biết.

04 biểu hiện nô tính của quyền gia:

1, Rập khuôn, thành nô lệ của người thầy. Đối với những điều thầy dạy không tự tiêu hóa, hoàn toàn mô phỏng. Bao gồm rập khuôn tiền nhân.

2, Cứng nhắc, thành nô lệ của quyền lý. Đối với quyền lý quyền pháp truyền thống, chưa có thâm nhập lĩnh hội chân tủy, chỉ cứng nhắc đối chiếu theo chữ nghĩa và biểu hiện. Không thâm nhập nghiên cứu lời của tiền nhân đúng hay sai, hoàn toàn rập khuôn, trong luyện quyền hoàn toàn hình thức – cho dù nội tâm mình chân thực cảm thụ, lấy quyền lý làm tiêu chuẩn.

3, Theo khuôn phép, thành nô lệ của quyền giá. Học thành quyền giá, cũng là tự gông xiềng mình. Không dám vượt qua quyền giá một bước, thủ, nhãn, thân, pháp, bộ, nơi nơi giảng cứu mô thức cố hữu của quyền giá, tựa hồ giảng được quy củ, kỳ thực bị quy củ trói buộc.

4, Thủ cựu, đó là tự mình trói mình. Thông qua một khoảng thời gian luyện tập, tự mình có được thể hội, có kinh nghiệm, những thể hội và kinh nghiệm này thậm chí là rất trân quý, rất tốt. Nhưng thường dễ trầm mê trong đó, trầm mê trong cảm giác tốt đẹp, trầm mê trong vui sướng như nhặt được vật chí bảo. Họ không muốn, thậm chí không dám nghĩ tới đi tìm hiểu tình huống khác, sợ tự mình phủ định những thu hoạch của chính mình. Vậy là họ loanh quanh trong vòng trói buộc của chính họ.

Trước tiên cần chân chính lý giải, Thái cực quyền là loại vận động cá tính hóa. Những “Nô tính” căn bản là ngược với nguyên tắc “Đạo pháp tự nhiên” của Thái cực quyền. Luyện tập Thái cực quyền cần kích phát thiên tính tự nhiên ở tầng sâu của con người. Thành “Nô lệ” của Thái cực quyền nguy hại cực đại, biến tinh thần ung dung tự tại thành gánh nặng.

Nhìn chung các đại lưu phái Thái cực quyền, quy củ của Thái cực quyền không tuyệt đối, đều cho người học có không gian tự do. Học Thái cực quyền cần học quy củ, cũng cần học mức độ tự do của mỗi loại Thái cực quyền, trong không gian tự do thỏa thuê rong chơi.

Tống đại đại văn học gia, đại thư pháp gia Hoàng Đình Kiên tại luận thuật học mô phỏng thư pháp với tự chủ, nói: “Cổ nhân học chữ không ngừng mô phỏng, treo chữ của cổ nhân trên tường, quan sát tới nhập thần, khi hạ bút tùy ý mình. Học tự đã thành, dưỡng trong ta không tục khí”. Người tập luyện Thái cực quyền có thể tham khảo, đạo lý đồng nhất. Nhấn mạnh “quan sát tới nhập thần” (Quan chi nhập thần), như vậy mới có thể ” khi hạ bút tùy ý mình” (Hạ bút thời tùy nhân ý).

Thanh đại thư pháp gia Tống Bân Thần trong Thư pháp ước ngôn đã giải thích vấn đề giữa mô phỏng và tự nhiên: “Dụng lực trầm đến sảng khoái, mới có thể đạt được thần của cổ nhân. Nếu nhất mực mô phỏng cổ pháp, lại cảm giác khắc hoa rất sâu, tất cần thoát khỏi con đường mô phỏng, tự xuất cơ trục, dần dần thuần thục, trở nên bình đạm, sau đó an nhàn sử bút pháp cổ, tiếp đó truyền thần. Việc truyền thần tất lấy hình, hình với tâm thủ tương tấu mà quên đi việc mượn thần” – Học Thái cực, quan sát người thầy thị phạm, cũng cần “Quan chi nhập thần”, mà không được chỉ là mô phỏng hình thức, như vậy mới có thể “Dĩ hình truyền thần ” “Nãi tạo bình đạm”, bãi thoát nô tính.

” Ta làm chủ bản thân ta”, không làm quyền nô, là bước trọng yếu đi tới cảnh giới tự nhiên của Thái cực quyền.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *